Kết nối trái tim

Thảo luận trong 'Chân dung cuộc sống' bắt đầu bởi Sinh Viên Luật, 10/4/17.

  1. Sinh Viên Luật

    Sinh Viên Luật Moderator

    Bài viết:
    116
    1. Ở nhà ("an cư- lạc nghiệp- tu thân- tề gia- trị quốc- bình thiên hạ")

    - Người chưa lập gia đình thì vẫn chỉ là đứa trẻ trong thân xác người khổng lồ, có con là cảnh giới của người trưởng thành, có cháu là cảnh giới của việc cống hiến giá trị cho đời, có chắt là cảnh giới của sự giác ngộ- tầm nhìn vạn dặm.
    - Bạn dành bao nhiêu thời gian cho người nhà mỗi ngày? Hỏi xong thì bắt đầu với từng thành viên từ bé đến lớn: con cái, vợ/ chồng, ba mẹ, người nhà. Bạn làm gì với họ: trò chuyện, trao đổi, dạy dỗ, phụng dưỡng, chia sẻ, đồng hành, làm bạn?
    - Với con cái, bạn đã học cách nói chuyện chưa, bạn đã học cách nói tích cực trong mọi vấn đề chưa? Bạn sẽ nghĩ tôi "bị hâm" khi đề cập vấn đề này. Không, tôi không hâm, Bạn hãy cẩn thận, có thể cách giao tiếp của Bạn đang có vấn đề (ngày nào tôi cũng mắc lỗi này đấy, nói thì dễ, áp dụng thường xuyên cần kiên trì rèn luyện). Khi giao tiếp với sếp- đồng nghiệp- đối tác, Bạn cư xử rất chừng mực, nhưng với con cái thì không. "Lại vẽ tranh à, sao vẽ hoài vậy", "Lại ôm xe chơi à, sao chơi hoài không chịu học vậy", "Sao cháu không chịu uống hết sữa, vỏ chuối bóc ra hết rồi mà cứ cầm đấy là sao hả", "lại chảy nước mũi rồi, bà dặn cháu mặc áo khoác mà cháu không nghe", "con bé hàng xóm cũng biết sao con không biết vậy?", "con mà khóc nữa là ăn đòn nhé",... Bạn thiếu kiên nhẫn- kiềm chế cảm xúc ngay với con cái bạn thì làm sao bạn dạy nhân viên, làm sao đối xử tốt với sếp- đồng nghiệp- đối tác? Bạn không có thời gian dành cho bọn trẻ, bạn làm sao kiểm soát thời gian với công việc? Có những độ tuổi con cái cần cha mẹ, khi chúng lớn, Bạn muốn đi ăn chung thôi, bọn nhỏ cũng chẳng quan tâm. Bạn đã từng nghĩ qua, thời gian của con cái không bao giờ trở lại, quãng đường cô đơn của chúng, Bạn làm gì để bù đắp?
    - Với mấy ông chồng, ở Việt Nam thì vấn đề thường ở ông chồng do vụ "phu xướng, phụ tùy". Bạn đã học cách san sẻ- đồng cảm chưa? Bạn có giống như vầy không: "việc nhà em lo, việc kiếm tiền anh lo", "việc thế giới anh lo, việc con cái em lo", "ba cái việc vặt ở nhà đó mà, em chả biết quản lý công việc, quản lý thời gian gì, sao thấy làm hoài vậy?". Mấy ông lấy vợ làm gì, lấy osin cho lành.
    - Còn mấy bà vợ thích điệu, không biết bếp núc hoặc phụ nữ quyền lực thì sao? Bạn có giống vầy: "em bận làm móng tay, chỉnh màu tóc rồi, anh về đón con rồi chở con đi ăn gì đi nhé", "em đang bận tám với đám bạn, anh dẫn con đi chơi hay gửi ông bà phụ em nhé", "em đang ở công ty, dự án quan trọng, không thể giao ai được, anh lo cho cả nhà nha", bla bla ... Bận gì mà bận dữ vậy? Lo cho nhà cửa một tí cũng không có thời gian là thế nào? "Đằng sau một người đàn ông thành đạt là bóng dáng của một người phụ nữ trí tuệ". Các bà, các cô đừng nghĩ rằng thuê osin phụ làm việc nhé, không phải đứa trẻ nào cũng vui với người khác ngoài cha mẹ, không phải ông chồng nào cũng chấp nhận người phụ nữ "thành đạt" của mình.
    - Với đấng sinh thành, mỗi ngày Bạn dành bao nhiều thời gian hỏi han ông bà (tôi viết những dòng này để nhắc nhở bản thân luôn đấy), bạn có hỏi hôm nay ba mẹ thế nào, ba mẹ muốn ăn gì, ăn có ngon miệng không, ba mẹ có buồn không- có mục tiêu gì để làm trong năm nay không?... Người ta hay nói "nước mắt chảy xuôi" là đúng, con cái lớn lên chạy đi đâu hết cả, cha mẹ giống như osin, làm cả đời nuôi mấy đứa nhỏ rồi sau đó các con mạnh ai nấy "theo đuổi ước mơ". Khi đọc những dòng này thì Bạn tự hỏi xem "Đi làm để làm gì? Bạn sống để làm gì?"
    - Tôi chỉ đề cập tới những người gần nhất thôi nhé, còn bà con xa không dám nhắc tới.
    2. Ở trường đời - nơi học tập - nơi giải trí (học mà chơi, chơi mà học):

    - Bạn có bao giờ để ý, Bạn chỉ hợp cạ với 1 nhóm nào đó thôi, tại sao? Do thói quen, do khung thời gian chỉ có bấy nhiêu, do môi trường đưa đẩy, do họ là những người có "điểm chung" giống Bạn, do họ thú vị - gây cảm giác tò mò - thân thiện, do họ đem lại lợi ích cụ thể cho Bạn, ...
    - Thế thì, giới hạn những người chơi thân với Bạn là bao nhiêu người? Mỗi ngày gặp 1 người thì 1 tuần gặp 6-7 người, đây có phải là con số tối đa chưa? Liệu tần suất liên kết như vậy đã vững chưa? Giả như mọi người bị cuốn vào guồng xoáy công việc, bắt đầu có gia đình riêng- có con thì thời gian dành cho nhau giảm hay tăng? Mỗi lần gặp nhau thì làm gì, nhậu nhẹt, bù khú giết thời gian hay là bàn cùng nhau giải quyết mục tiêu lớn lao?
    - Theo Bạn, "bạn hợp tác kinh doanh" với "bạn tri âm- tri kỷ" cùng một người hay cần phân biệt rõ ràng, ra ngô ra khoai? Bạn có bao nhiêu người bạn thực sự tin tưởng, tin tưởng tuyệt đối, tin tưởng cấp độ 4, 5? Mọi thứ trên đời này đều "nhân quả" từ Bạn.

    3. Ở công ty- nơi làm việc (đối với tôi làm việc còn hơn kiếm cơm, đó là trách nhiệm của một người có sức lao động):

    - Tôi không đề cập tới COCC- nhà có điều kiện, đa phần mọi người đều leo núi từ bậc thang nhân viên trong công ty, sau đó nhờ tầm nhìn, khả năng học hỏi- chấp nhận thay đổi, kết hợp với máu men-còn gọi là sự khát khao thành công thì Bạn bắt đầu khởi nghiệp.
    - Dù là sếp hay nhân viên, tôi tin rằng Bạn sẽ đồng ý, việc làm mỗi ngày đều không bao giờ kết thúc, hết việc này sẽ tới việc khác, chinh phục núi này sẽ có núi cao hơn xuất hiện, khó khăn sau luôn khó hơn khó khăn trước, giống như chơi game-giết trùm, trùm sau luôn to khỏe hơn trùm trước. Ở môi trường áp lực như vậy, Bạn gặp những người đồng nghiệp còn nhiều hơn gặp người thân ở nhà, thế thì Bạn xem đồng nghiệp của mình là loại bạn gì? "Bạn cùng tiến" hay là "Đối thủ"? Nếu Bạn chọn vế sau, kín tiếng-kín miệng hoặc ngồi-lê-đôi-mách hoặc đâm sau-chọt trước, thì sẽ thêm thù-bớt bạn. Chọn vế trước, mọi người sẽ ngồi lại cùng nhau thảo luận, cùng nhau giải quyết vấn đề, cùng nhau chấp nhận kết quả và sau đó cùng nhau cải tiến để tốt hơn, vui vui-vẻ vẻ. Trong môi trường này, Bạn càng giấu nghề, càng thu trong vỏ ốc của mình thì Bạn càng chết, vì "cái giếng của Bạn" chưa chắc to hơn "cái giếng của người khác". Học hỏi, học hỏi liên tục chính là con đường ngắn nhất đi đến thành công. Chia sẻ kiến thức, kết nối tương lai.
    - Tôi quan sát các tổ chức lớn, ngoài việc quản trị công việc khoa học, họ còn cố gắng tạo môi trường mở để gắn kết các thành viên với nhau, giúp cho các nhóm đầu việc trở nên thân thiết, cùng phát triển. Một số phương tiện truyền thông đều nói rằng người Việt mình thiếu sự hợp tác trong các nhóm làm việc, tôi không đồng tình hoàn toàn, vì tôi tin, nếu chúng ta muốn tạo ra một môi trường toàn hảo trong công việc, chúng ta sẽ có cách. Nếu Bạn thực tâm muốn làm bạn với người khác, Bạn sẽ thay đổi. Zig ziglar có nói "Nếu Bạn ra ngoài tìm những người bạn, họ sẽ sợ hãi và xa lánh Bạn; nếu Bạn ra ngoài để trở thành người bạn thực sự, Bạn sẽ có rất nhiều bạn". Hãy tận dụng #5-cấp-độ-mối-quan-hệ mọi lúc mọi nơi nhé.