Khi tôi đang viết những dòng này thì ở Đại học Luật Hà Nội đã có một sự thay đổi lớn: Thứ trưởng Bộ Tư pháp Hoàng Thế Liên đã được bổ nhiệm vào vị trí Hiệu trưởng, thay thế cho Giáo sư Lê Minh Tâm.
Cũng khi tôi đang viết những dòng này, những kỉ niệm của 4 năm sinh viên dưới mái trường Đại học Luật Hà Nội hiện về trước mắt tôi như một thước phim quay chậm. Và dù thật chậm, tôi cũng không dễ dàng để nhận ra đâu là hình ảnh vị Hiệu trưởng của tôi...
Lần đầu tiên tôi gặp Hiệu trưởng là khi ông phát biểu trong Lễ khai giảng niên khóa của tôi, tháng 9 năm 2004. Tôi ngồi ở tầng 2, Hội trường nhà D và nhìn xuống hình dáng của ông ở sân khấu, xa xôi, lờ mờ... Tôi cũng không nhớ ông đã phát biểu những gì, chỉ nhớ ông cầm giấy và đọc, có lẽ đọc những điều đã thành công thức trong những bài phát biểu của ông. Chúng tôi ra về và trong đầu chỉ còn lại những giai điệu mà Thu Hiền, Trọng Tấn đã hát vào phần cuối chương trình.
Thế rồi kể từ kỉ niệm hiếm hoi đó, hầu hết trong chúng tôi không còn gặp lại ngài Hiệu trưởng nữa, cho đến tận Lễ bế giảng niên khóa gần 4 năm sau đó.
Ông không tham gia giảng dạy sinh viên hệ cử nhân.
Một vài người trong chúng tôi hay tham gia vào các đoàn thể, các hội diễn ở trường và thi thoảng thấy ông đến dự, cũng vẫn xa xôi, lờ mờ như thế, ở hàng ghế đầu dành cho các khách mời. Rồi cũng rất nhanh, ông bắt tay các quan khách và vội vã ra về.
Một vài người khác hay ngồi ở sảnh nhà B thì thi thoảng thấy ông, vẫn vội vã như thế, rời ô-tô lên phòng làm việc ở tầng 2, hay từ tầng 2 lên ô-tô ra về.
Còn tôi, tôi có một góc nhìn đặc biệt của riêng mình.
Tôi hay lê la ở các bãi cỏ nho nhỏ trước mặt nhà B và một vài lần thấy ông đứng ở hành lang bên ngoài phòng làm việc. Tôi cứ ngồi nhìn ông như vậy và cố hình dung về ông, ngài Hiệu trưởng đầy bí ẩn của HLU. Tất nhiên tôi chẳng hình dung ra được gì cả, cho đến khi ông trở vào phòng làm việc hay bất chợt gặp ai đó, bắt tay và rôm rả trò chuyện.
Ông là đề tài của nhiều cuộc nói chuyện của chúng tôi, nhưng nội dung chỉ vỏn vẹn của mấy điều, rằng ít khi được gặp ông. Người ta vẫn hay nói về ông như vậy, dù chẳng mấy ai công khai nói về ông như tôi đang làm trên diễn đàn này.
Người ta sợ đụng chạm.
Nhưng Hiệu trưởng, không ai khác, là người xứng đáng giành được sự quan tâm hàng đầu của sinh viên, hay ít ra là của tất cả những sinh viên quan tâm đến việc học và mái trường mà mình đang học.
Lẽ thường tình, dù chẳng ai nói ra, nhưng thâm tâm mỗi người đều muốn Hiệu trưởng giữ một vai trò nào đấy trong cuộc đời sinh viên của mình. Đó sẽ là điều vinh dự và là kỉ niệm không thể nào quên đối với bất kỳ sinh viên nào.
Lễ bế giảng niên khóa, cũng là lần cuối tôi gặp ông trong vai trò Hiệu trưởng, lòng tôi tràn đầy niềm tiếc nuối về những năm tháng đã qua. Tôi nhớ lại rằng, đã một vài lần tôi có ý định tìm gặp ông đề nghị một sự ủng hộ cho dự án Diễn đàn Sinh Viên Luật này, nhưng những trở ngại khác đã khiến tôi từ bỏ ý định đó.
Hôm nay, khi ngồi viết những dòng này, tôi chợt có một so sánh hơi buồn cười: tôi đã từng 2 lần gặp và nói chuyện với ông Hiệu trưởng trường MDIS (Singapore) bên lề các cuộc hội thảo du học của trường này và chưa một lần nói chuyện với ngài Hiệu trưởng của chính ngôi trường mình theo học.
Dù thời sinh viên đã trôi qua, tôi vẫn buồn và tiếc, hay là cảm thấy như một sự thiệt thòi.
Tôi ước, giá như mọi chuyện đã tốt hơn như thế ...
Hết kỳ 1...
Vinh dự là người mở hàng cho topic !
Tôi đã đọc hết bài viết của bạn, tôi cũng đã học qua bốn năm, những gì bạn biết và cảm nhận về Hiệu trưởng dường như cũng chính là nhưng điều tôi biết, tôi cảm nhận. Duy chỉ có 1 điều, xuyên suốt bài viết tôi không hiểu được ý của bạn là gì, mục đích của bài viết này như thế nào. Hay chỉ đơn thuần như đầu đề của topic đã viết " Ngài là ai"?
Cứ ăn chơi cho hết thời trai trẻ - Rồi cuối đời lặng lẽ đạp xích lô
Chán Facebook rồi. Suốt ngày chặn. Blog thui ^^!
http://vn.360plus.yahoo.com/nguyengiang-nam/
Cảm ơn bạn đã quan tâm đến bài viết của mình !
Đúng là nếu mình là bạn, hơi khó để hiểu mục đích của tác giả là gì. Tuy nhiên đây mới chỉ là kỳ 1 của topic, mình còn chưa viết hết những gì mình muốn viết. Còn mục đích của nó đúng là như bạn nói, trả lời cho câu hỏi: Hiệu trưởng là ai?
Bạn sẽ hình dung đầy đủ mục đích của mình nếu tự đặt bản thân vào vị trí của nhiều người khác nhau.
Mình sẽ rất vui nếu có nhiều ý kiến mang tính chất xây dựng cho topic này. Mình hy vọng đó là một cách các bạn thể hiện sự quan tâm chính đáng của bản thân đối với trường đại học của mình.
bài viết hay quá! đúng là cây đa cây đề của diễn đàn, văn phong nuột nà...khiến người đọc không thể bỏ qua 1 từ! e là sinh viễn k33, cũng như nhưng những sinh viên khác, e mới vinh dự gặp thầy Tâm 1 lần, vào buổi lễ Khai giảng năm ngoái...bây h, khi trường mình đã có hiệu trg mới...chưa 1 lần e biết thày là ai...e thiết nghĩ, học sinh của 1 trường có quyền biết vị hiệu trường đáng kính của mình là ai...hi vọng kì tới của bài viết này sẽ xem xét đề nghị của e!
Em iu chồng của em
Em là tân sinh viên trường luật. Em cũng không biết thầy hiệu trưởng mà anh đã nhắc tới là ai cả.
Em chỉ được nghe nói khi em đến làm thủ tục nhập học là ngày trước đó thầy hiệu trưởng hiện tại đã đến buổi lễ nhập học của tân sinh viên.
Em nghĩ là để quản lý mấy nghìn sinh viên thì chắc là rất vất vả. Đó có lẽ là lí do mà thầy xa cách sinh viên, sao chúng ta không kéo thầy ra khỏi công việc nhỉ. Thầy chắc chắn là người luôn lo cho tất cả sinh viên vậy sao hàng nghìn sinh viên ra trường không ai lo lắng cho các thầy cô của mình nhỉ? Lúc nào chúng ta cũng đòi hỏi ở người khác quá nhiều mà không tự hỏi mình đã làm gì được cho người khác. Cô giáo em từng nói cha mẹ không có nghĩa vụ phải lo tất cả cho chúng ta. Họ làm tất cả cho chúng ta chỉ vì tình thương mà thôi, vì thế đừng đòi hỏi gì quá đáng. Tuổi trẻ quá nông nổi khiến nhiều khi chúng ta không còn là chính mình nó thu hẹp tầm nhìn của ta.
Hãy hiểu và thông cảm cho những người cả đời gắn với nghiệp giáo viên, họ là những người đáng trân trọng nhất. Hãy cứ tưởng tượng anh đứng trước cả trăm người, giảng những thứ hết sức cần thiết cho họ, cho tương lai họ thế mà a thu được gì thì chắc chắn a sẽ biết.
Xin lỗi nếu có lời nào trong đây hơi quá đáng. Em không nhắm đến người viết bài này mà chỉ mượn anh để nói một số sinh viên khác thôi. Vì em không thể nói ra họ là ai, em thấy anh cũng rất coi trọng thầy hiệu trưởng của mình, nhưng khóa em thì em đã nghe thấy những lời thiếu tôn trọng giảng viên ngay từ những buổi đầu đi học.
Thật là buồn! Rồi thì dân tộc này sẽ đi đến đâu nếu người ăn quả xong cứ nhổ cây đi
simple, everything is simple
Nếu không nhầm thì có lẽ bài viết này cũng chính là câu trả lời cho những bức xúc của bạn. Người viết có lẽ muốn mang lại cho người đọc một hình ảnh thầy Hiệu trưởng dưới nhiều khía cạnh khác nhau. Bài đầu tiên mới chỉ là hình ảnh dưới con mắt của người viết bài, những bài sau chắc sẽ có nhiều cái nhìn mới mẻ hơn. Nhưng thiết nghĩ, từ cái nhìn của bản thân tôi, đây là một vấn đề nhạy cảm như chính tác giả cũng đã khẳng định, cho nên bài viết này cũng sẽ có nhiều cái nhìn phiến diện vì ngay thời điểm viết bài thầy Lê Minh Tâm đã thôi không còn là Hiệu trường trường chúng ta nữa, mặt khác người viết bài cũng đã ra trường . . . Nói chung tất cả chỉ là phỏng đoán của bản thân tôi, mọi chuyện còn chưa sáng tỏ vì vấn đề mới chỉ được bắt đầu . . . Cùng chờ đợi![]()
Cứ ăn chơi cho hết thời trai trẻ - Rồi cuối đời lặng lẽ đạp xích lô
Chán Facebook rồi. Suốt ngày chặn. Blog thui ^^!
http://vn.360plus.yahoo.com/nguyengiang-nam/
Gần một ngày sau khi viết kỳ 1, tôi chợt nhận ra đây là một dịp thật thú vị để cảm nhận thêm về nhiều thứ.
Nhiều người đã vào đọc topic này. Có người để lại comment, có người chỉ Thanks, có người đi vào rồi lại đi ra. Nó thật ra cũng như vô vàn topics khác trên diễn đàn này vậy. Vui thì comment, không vui thì ra về.
Duy chỉ có một điều khác mà tôi cảm nhận được, đúng sai chưa dám bàn. Đó là đề tài Hiệu trưởng trong cuộc sống hấp dẫn bao nhiêu, được bàn tán nhiều bao nhiêu, thì trên diễn đàn này nguội lạnh bấy nhiêu.
Có rất nhiều lý do, mà chủ yếu là điều mà ai cũng biết, ai cũng hiểu. Một cách giữ an toàn cho bản thân, một cách tránh va chạm đến các mối quan hệ, hay một sự sợ hãi đã thành bản năng, ghim sâu vào vỏ não và ngăn cản đôi tay lướt trên bàn phím.
Âu cũng là những lý do vô cùng chính đáng và dễ hiểu.
Trong tiểu phẩm hài "Bệnh nói nhiều", anh bệnh nhân Đức Khuê cứ hồn nhiên mà phê phán chua cay những thói hư tật xấu của người đời.
Trước khi nhấn chuột vào nút gửi đề tài này đi, tôi cũng tự vấn lại mình cái câu đấy.Ở ngoài đời có nhiều người không phải chuyện của người ta mà người ta vẫn tham gia đấy thôi.
Rồi tôi nhấn chuột.
Tôi có sợ không? Có chứ. Dù cho anh bạn ___Nam___ kia có nói rằng, tôi dù sao cũng là một sinh viên đã ra trường, còn thầy Hiệu trưởng của tôi thì cũng đã thôi đương chức. Dù ít nhiều, từ trong bản năng, tôi cũng lo cho cái thân hèn mọn của mình. Lo bị người ta chửi cho là nhiều chuyện. Cả cái anh bệnh nhân Đức Khuê kia nữa kìa, tôi cũng sợ bị anh ta chửi lắm chứ. Rồi lo nhiều chuyện nữa.
Nói thật lòng, nếu còn là sinh viên, tôi cũng chẳng dám viết. Nhưng trong buổi giao thời của ngôi trường mà tôi đã dành trọn tuổi trẻ nhiệt huyết này, mà tôi dành một tình yêu đặc biệt này, tôi muốn viết. Tôi viết với ước mong tương lai của HLU sẽ tốt hơn quá khứ mà tôi đã từng trải qua.
Đây chẳng phải là kỳ 2 của câu chuyện, nhưng nếu coi là kỳ 2 thì cũng chẳng sao...
Quả thật, ngày hôm qua, khi topic này được post lên, ngay từ title của chủ đề tôi phần nào đã cảm nhận được một sự khác lạ dù rằng còn chưa đọc chủ đề.
Đọc xong và chú ý theo dõi chủ đề, tôi thấy ngay lập tức có 2 bài trả lời, những tưởng đây sẽ thành chủ đề nóng . . .
Suốt từ chiều hôm qua đến bây giờ !
Tôi đã học qua bốn năm ở trường, nhưng tôi vẫn còn là sinh viên. . .
Tôi thường nói tôi được chuyển qua sau đại họcLẽ dĩ nhiên là không phải thế
. Nhưng không phải vì thế mà tôi không yêu quí ngôi trường này. . .
Cứ ăn chơi cho hết thời trai trẻ - Rồi cuối đời lặng lẽ đạp xích lô
Chán Facebook rồi. Suốt ngày chặn. Blog thui ^^!
http://vn.360plus.yahoo.com/nguyengiang-nam/
Môi lần gặp thầy hiệu trưởng là lại thấy mình trưởng thành hơn nhiều.
mà lần nào gặp thầy em cũng được nghe văn nghệ rất hay.
4 năm trong trường gặp thầy 4 lần vào 4 buổi khai giảng, hic
bế giảng lên 1 chút rùi về ko kịp gặp thầy để được trưởng thành hơn tí nữa.![]()
Thực ra, với mình (và chắc nhiều người khác cũng thế) vấn đề không phải là dám hay không dám viết mà là không biết viết cái gì thì đúng hơn. quả thật, từ cấp 3 lên đại học có nhiều cái sự thay đổi lắm mà môj trong cái đó là chuyện mà bác Tin đang nói. Nếu như ở cấp 3, cứ thỉnh thoảng mình lại có "vinh dự" được thầy hiều trưởng mời lên "tiếp riêng" vì nhiều lý do, tốt có, xấu có.. hay chí ít thứ 2 chào cờ cũng thấy thầy lên "tuyên truyền" thì lên đại học lại hoàn toàn khác. Có lẽ, lên đại học có quá nhiều thứ mới lạ để ta làm quen nên chính ta cũng đâu quan tâm đến thầy. Thú thực, mình còn chẳng biết phòng thầy ở đâu cơ. bác Tin còn thấy thầy vài lần chứ e thì chưa thấy thầy lần nào (chỉ thấy qua ảnh) vì khai giảng cũng ko đi.hizx.
Thực ra, bác Tin lập topic này e rất tán thành bởi những gì chúng ta đang nói hay xắp nói chẳng qua chỉ là suy nghĩ, tình cảm của bản thân với Thầy, cũng là cái sự thực hành cái quyền tự do ngôn luận mà hằng ngày chúng ta vẫn "thao thao bất tuyệt" trên lớp đó thôi (tất nhiên tự do cũng phải trong khuôn khổ).
hi vọng có ai hay bậc tiền bối nào có vinh dự được tiếp xúc với thầy thì kể lại cho bọn e nghe chút để những thằng như e được mở mang tầm mắt,...
mạo muội tham gia, có j bỏ quá...
Never born, never died, only visited the Earth at one time in 1990s.
Hiện có 1 người đọc bài này. (0 thành viên và 1 khách)
Actions : (View-Readers)
Đánh dấu