View Full Version : Cô giáo trẻ bán thân để học sinh có tiền đi học
Câu chuyện đau lòng về một cô giáo trẻ mới 21 tuổi đã "bán thân" nhiều lần để cho các em học sinh nghèo của mình có tiền mua vở, mua bút, có tiền để đi học. Cô đã bị cưỡng bức cho tới chết.
Ân Thái Hà sinh ra tại một vùng quê nông thôn ở tỉnh Cam Túc, Trung Quốc. Ở vùng đất nghèo đói này, các cô thôn nữ dù xinh hay xấu cũng đều sớm lần lượt tới các thành phố phương Nam kiếm tiền, để rồi mỗi lần Tết đến, họ đều mặt hoa da phấn, gói to gói nhỏ hân hoan trở về.
Còn Ân Thái Hà sau khi tốt nghiếp cấp ba lại không lựa chọn cho mình con đường đi như vậy. Đó là điều mà ai nấy trong thôn đều thắc mắc bởi xét cho cùng cô cũng là đứa con gái xinh nhất nhì cái thôn xóm nghèo này. Ân Thái Hà thường xuyên phải hứng chịu những lời mắng nhiếc của bố mẹ, bởi họ cho rằng, đứa con mình chẳng làm nên trò trống gì.
Biết tin một ngôi trường tiểu học quê mình thiếu giáo viên, Ân Thái Hà đã chủ động tới xin dạy miễn phí. Bởi thành tích học tập cấp 3 tốt nên cô đã dễ dàng vượt qua các kỳ thi sát hạch, chính thức trở thành một cô giáo làng.
Lần đầu tiên Ân Thái Hà bước vào lớp, bọn trẻ con không ngừng trầm trồ khen ngợi, bởi vì từ trước tới nay, chúng chưa bao giờ được nhìn thấy cô giáo nào xinh đến thế. Cũng từ đó mà lớp học ngày ngày tràn ngập tiếng nói cười của học sinh. Nói là phòng học, nhưng thực ra nó cũng chỉ là một túp lều cỏ tránh mưa tránh gió, thân cây làm tường, đá làm bàn học, gạch xếp thành bục giảng, thứ có giá trị nhất là chiếc bảng đen được làm từ gạch, sau khi mài nhẵn, quết thêm lớp sơn đen. Ngay phấn viết cũng không đủ dùng, cô trò thường phải dùng vôi thay thế. Trong điều kiện thiếu thốn như vậy, Ân Thái Hà vẫn kiên trì dạy lũ trẻ từng nét chữ, dạy chúng cách làm người.
Đêm khuya gió to đã thổi bay nóc lớp học, bảng đen cũng bị thổi lật. Ngày hôm sau đến trường, cả thầy và trò đều ngẩn ngơ. Thầy hiệu trưởng tới tìm gặp Cục trưởng Cục giáo dục của huyện để xin tiền nhưng rốt cục cũng trở về tay không. Tối về, thầy hiệu trưởng nói với Ân Thái Hà, Cục trưởng muốn cô tới tận nơi để lấy tiền. Một cô gái chưa từng đi xa nhà, chưa từng giao tiếp nhiều với người xung quanh như Ân Thái Hà đã lấy hết can đảm đi bộ 10 cây số tới gặp Cục trưởng.
Phòng làm việc của Cục trưởng bày biện vô cùng đẹp mắt, trên tường treo nhiều bức ảnh quý giá, bàn làm việc đen bóng, còn có thể nhìn thấy bóng người bên trên. Trên bàn làm việc có một lá Quốc kỳ nhỏ, còn ghế của Cục trưởng là ghế da, bóng lộn như được đánh xi, thậm chí nó còn bóng hơn màu tóc của Cục trưởng. Nhìn thấy Ân Thái Hà, Cục trưởng vồn vã hỏi chuyện, nhưng tất cả đều không đề cập tới mục đích cô tới đây.
Mãi tới đêm khuya, thầy hiệu trưởng chỉ tay tới cửa một căn phòng, nói Ân Thái Hà cùng tới đó lấy tiền với ông. Khi Ân Thái Hà bước vào, cô chỉ nhìn thấy một chiếc giường và lần đầu tiên quý giá của đời con gái, Hà đã "hi sinh" nó để đổi lấy tiền mang về cho các em học sinh.
Ân Thái Hà khi làm gái bán hoa
Ân Thái Hà không khóc, bởi vì, trước mắt cô giờ đây chỉ hiện ra hình ảnh đáng thương của các em học sinh đang chờ phòng học để lại được ngày ngày lên lớp.
Mặc đêm khuya, cô vẫn trở về nhà, không ai nói hết được nỗi nhục, sự xấu hổ đang dâng trào trong lòng cô.
Ngày hôm sau, những người dân trong thôn tự động tới trường, mua một ít vật liệu để dựng lại phòng học đổ nát nhưng chắc chắn những ngày mưa gió sẽ vẫn không thể lên lớp được. Ân Thái Hà nói với đám trẻ, sẽ không lâu nữa, huyện sẽ cử người tới mua gạch để xây cho chúng ta một phòng học thật vững chãi. Trong suốt nửa năm đó, thầy hiệu trưởng đã phải tới tìm Cục trưởng hơn chục lần nhưng đến một đồng cũng không nhận được.
Chỉ có thầy hiệu trưởng mới biết Cục trưởng đã làm gì với Ân Thái Hà nhưng chỉ mình ông biết thì làm được gì. Năm học mới đã bắt đầu, có rất ít người có khả năng nộp tiền học cho con, số học sinh cố trụ lại được ngày càng ít, chúng đều phải theo cha mẹ đi thả cừu rồi. Nhìn thấy cảnh tượng này, Ân Thái Hà vô cùng đau lòng, cô đau lòng khi nhìn thấy lũ trẻ không được ngày ngày cắp sách tới trường.
Khi Ân Thái Hà biết niềm hi vọng được đến trường của lũ trẻ đã trở nên quá xa mờ, cô đã cởi quần áo khoác trên mình, đứng trước gương, tự hứa sẽ dùng tấm thân này để hoàn thành giấc mơ cắp sách tới trường của lũ trẻ. Cô biết rằng, những người em người chị trong thôn mình đều xa quê để làm cái nghề bán thân đó. Cô hiểu đó là cách kiếm tiền nhanh nhất. Cô vội vàng đi tắm rồi tới từ biệt thầy hiệu trưởng, từ biệt cha mẹ, từ biệt căn phòng cỏ dột nát để đến với chốn phồn hoa đô thị. Trước khi Ân Thái Hà đi, bố mẹ cô cười còn thầy hiệu trưởng đã khóc…
Nơi phồn hoa đô thị đó đối với Ân Thái Hà không chút hấp dẫn, trong mắt cô chỉ hiện ra hình ảnh căn phòng cỏ thấp tè cùng ánh mắt hi vọng được đi học của lũ trẻ. Cô bước vào một cửa hiệu cắt tóc, nằm lên chiếc giường nhơ nhúa, để cho người khác chà đạp lên thân thể mình lần thứ hai. Ngày hôm đó, cô viết trong nhật ký: “Hóa ra Cục trưởng cũng chẳng bằng khách làng chơi.”
Ân Thái Hà là người tiết kiệm nhất trong số chị em ở đó. Cô không trang điểm, cũng không hề mặc lên mình những bộ quần áo hở hang nhưng cô luôn là người đông khách nhất, cô luôn là người cướp cơm của những chị em khác, cũng chính bởi thế mà cô luôn phải gánh chịu những trận đánh hội đồng của những người bán dâm khác. Mỗi lần mặt mày thâm tím, cô lại phải chuyển tới nơi khác. Mỗi lần nhìn thấy gương mặt bỉ ổi của khách làng chơi, Ân Thái Hà dường như lại nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của lũ trẻ nhỏ quê mình. Chính vì thế, cô chưa từng một lần rơi nước mắt, bởi vì, cô là một giáo viên.
Sau khi trừ đi tiền sinh hoạt phí, Ân Thái Hà gửi toàn bộ số tiền mình kiếm được cho thầy hiệu trưởng. Theo lời dặn của Ân Thái Hà, thầy hiệu trưởng đã dùng toàn bộ số tiền đấy để cải thiện dần cho phòng học của trường. Mỗi lần có người hỏi tiền ở đâu ra, thầy hiệu trưởng đều nói là tiền quyên góp của xã hội dành tặng thôn.
Nhưng rồi, cái kim trong bọc lâu ngày cũng lộ ra, cuối cùng một hôm có thông tin từ bưu điện truyền về, nói rằng chỗ tiền đó là của cô giáo Ân gửi về. Sau khi biết được tin đó, khắp nơi đều tra hỏi Ân Thái Hà, nhưng cô đều khéo léo từ chối trả lời, bởi cô, là gái bán dâm.
Có tiền, trường học đẹp hơn hẳn. Tháng đầu tiên, trường mua được bảng đen, sửa lại nóc phòng. Tháng thứ hai đã có bàn gỗ. Tháng thứ ba tất cả trẻ em đều đi học, tháng thứ tư, học sinh ai nấy đều có khăn quàng đỏ. Đến tháng thứ năm, không còn học sinh nào phải đi chân đất tới trường nữa rồi.
Tháng thứ sáu cũng là lúc Ân Thái Hà trở về. Nhìn thấy cô từ xa, bọn trẻ đều tranh nhau chạy tới, gọi mừng: “Cô Ân đã về rồi… Cô Ân xinh đẹp đã về rồi…” Nhìn thấy gương mặt rạng ngời của lũ trẻ, Ân Thái Hà không cầm nổi nước mắt, những giọi nước mắt buồn tủi trong suốt nửa năm qua cuối cùng cũng đã rơi.
Ở nhà được vài ngày, cô giáo Ân lại tiếp tục lên đường.
Đến tháng thứ bảy, trường đã có sân vận động, tháng thứ tám có sân bóng rổ, tháng thứ chín học sinh đều có bút chì mới, tháng thứ mười sân trường tung bay lá Quốc kỳ. Vậy là ngày ngày các em học sinh đều có thể đứng tại sân vận động, dưới lá Quốc kỳ, hát vang bài Quốc ca.
Tháng thứ 11, vì một người khách kiên quyết không chịu dùng bao cao su nên cuối cùng cô giáo Hà đã mang thai, sau khi giải quyết cái thai, Ân Thái Hà trở thành vợ bé của người đàn ông đó. Nhưng vì nửa năm gần đây làm ăn thất bát nên người đàn ông đó đã rũ bỏ cô. Cô ra đi với hai bàn tay trắng.
Từng đấy chuyện xảy ra khiến Ân Thái Hà cảm thấy vô cùng mệt mỏi, cô muốn về nhà, muốn trở về với những đứa trẻ thân thương. Nhưng ước mơ lớn nhất của cô là xây cho lũ trẻ một phòng học to đẹp, rồi mua cho chúng máy tính. Để thực hiện ước mơ đó, cô lại một lần nữa hạ thấp mình tới cầu xin người đàn ông đã rũ bỏ mình. Người đàn ông đó nói không có tiền, nhưng có thể giới thiệu cô cho một ông chủ khác sẵn sàng bỏ ra 3000 đô- la Mỹ để mua cô trong chỉ một đêm. Nghĩ tới bao khó khăn gian khổ đã trải qua, Ân Thái Hà lại một lần nữa nhắm mắt nằm lên giường của ông chủ giàu có đó. Cô thề với bản thân, qua nốt đêm nay, cô sẽ về nhà, sẽ về với lớp học thân thương.
Nhưng cũng chính vào đên hôm đó, Ân Thái Hà đã bị người đàn ông đó cưỡng bức cho tới chết. Trước khi cô chết cũng chỉnh là lúc cô vừa bước sang sinh nhật lần thứ 22.
Đám tang của cô giáo Ân
Ân Thái Hà ra đi, nhưng cô vẫn chưa hoàn thành được tâm nguyện là xây cho các em học sinh một phòng học thật đẹp, mua cho chúng những chiếc máy tính thật tốt.
Đám tang đưa tiễn Ân Thái Hà ngập tràn trong nước mắt. Mọi người nhìn thấy một bức ảnh đen trắng của cô, trong ảnh, nụ cười cô thật hồn hậu. Thầy hiệu trưởng lật mở cuốn nhật ký của Ân Thái Hà, nghẹn ngào đọc trong nước mắt. Cô viết: “Mỗi lần bán thân, có thể giúp một em học sinh có cơ hội cắp sách tới trường. Mỗi lần làm vợ bé, có thể mang lại hi vọng cho cả một trường học…”
Lá Quốc kỳ đỏ thắm trong sân trường treo rủ.
Có lẽ đây là lần đầu tiên trong lịch sử Trung Quốc, lá Quốc kỳ đỏ thắm treo rủ vì một cô gái bán dâm vĩ đại.
(Nguồn: diemtinblog)
o0oDinomuMo0o
08-09-08, 11:59 PM
Bài viết này xuất hiện trên blog Only U từ cách đây hơn 2 tháng gì đó.
Nhìn chung đây là câu truyện xúc động .
Nhưng đáng tiếc đây là sản phẩm hư cấu của một nhà văn trẻ Trung Quốc.Nhà văn này thường khai thác các chủ đề liên quan khá nhiều khía cạnh tình dục.Có 2 luông ý kiến, một bên rất khích lệ và ủng hộ những ý tưởng táo bạo của nhà văn này,bên kia thì coi đây là thứ văn chương rẻ tiền ,câu khách.
Cá nhân tớ đã khóc khi đọc hết câu truyện nhưng lại cảm thấy bị lừa khi biết sự thật của câu chuyện cũng như cảm thấy thiếu thiện cảm với tác giả
Ôi, vậy đây là câu truyện chứ không phải thật à? :O
Vậy mà viết như thật ý nhỉ? Làm mình đọc mà xúc động quá trời.
o0oDinomuMo0o
09-09-08, 12:36 AM
Trương Hoài Cựu, sinh năm 1975, nhà văn chuyên viết tiểu thuyết trên mạng, thành viên của Hội nhà văn tỉnh Hắc Long Giang (Trung Quốc) là người tung câu chuyện trên lên mạng. Trong thời gian ngắn, hàng chục nghìn trang web đã đăng lại với những lời cảm xúc, bình luận xôn xao nhất.
Nổi tiếng bắt đầu từ những bài chửi bới, kỳ thị, xúc phạm người khác trên các diễn đàn Trung Quốc, văn của Trương Hoài Cựu đại loại thế này: tản văn "Valentine trong đũng quần", mô tả "chỉ vài cọng lông đen xoăn tít sót lại trên giường chứng kiến sự cực khoái như thác và tình yêu quyết thắng của họ"... "Những Valentine đen tối cướp đi hàng vạn đời thiếu nữ"..."Thôi hay ta hãy hẹn hò nhau trong đũng quần!"
Hoặc tản văn khác: "Chào mừng Valentine mang bầu, mừng ngày 8/3 đi nạo!", "Con nhà văn kia chỉ là con ngu xuẩn!", "Lũ vận động viên ngu dốt!" v.v... Hiện nay Trương Hoài Cựu được coi là lãnh tụ của nhóm những người viết trên mạng Hoa ngữ được gọi là "thanh niên phẫn chí", họ được nhiều người coi như một biểu tượng xuống cấp của giới trẻ ngày nay. Chửi bới mọi thứ, đả kích khắp nơi, không từ thủ đoạn, côn đồ trên mạng.
Tuy nhiên, sự thật thì Trương Hoài Cựu vẫn lưu manh như cũ, khi câu chuyện về cô giáo bán dâm được đăng tải trên hàng chục nghìn website, nhiều người cảm động, thương xót, thì từ tỉnh Cam Túc, chính quyền và báo Trịnh Châu tin tối phải lên tiếng vạch mặt trò lưu manh của nhà văn 7x này.
Cam Túc thực sự có một cô giáo đã chết vì học sinh, đám tang được nhiều phụ huynh và học sinh đưa tiễn. Tuy nhiên cô giáo tên là Ân Tuyết Mai, 52 tuổi, hy sinh khi cứu một học sinh lúc băng qua đường, và bị xe bus đâm chết. Những bức ảnh mà Trương đưa ra thực ra là lấy từ đám tang cô giáo đáng kính đó. Và Trương bịa ra một câu chuyện bỉ ổi mang đầy màu sắc dục tính (mà trong lúc dịch, tôi đã lược đi những phần đậm màu sắc kích dục).
Sau đó lấy ảnh một diễn viên đóng phim con heo gắn vào câu chuyện.
Những học sinh và người thân của "cô giáo Ân" ngoài đời đã lên tiếng phản đối dữ dội sự bóp méo, bôi bác, bịa đặt của Trương Hoài Cựu. Bài viết của Trương Hoài Cựu trên blog cá nhân gây ra một cơn sóng gió chấn động cả văn đàn lẫn báo chí điện tử, về việc ảnh hưởng của người viết trên mạng với hậu quả do họ gây ra, liệu có được phép nhân danh văn học để phỉ báng con người? (Số đông coi bài viết của Trương là sự phỉ báng với cô Ân).
sv_luat
09-09-08, 09:29 AM
Mình đã khá xúc động khi đọc bài viết này, nhưng thông tin Dino đưa ra là chính xác thì mình cũng coi đây là 1 sự xúc phạm đến người được gọi là Cô giáo Ân
thời nào rồi mà vẫn còn chuyện như thế này để kể nhỉ???câu khách
Hix :( thì mình cũng bị như bạn mờ, đọc thấy miêu tả thật thế, lại xúc động nữa ai bít đâu đó chỉ là bóp méo sự thật của mấy ông nhà văn :-S
Mấy bác nhà văn cũng giỏi hư cấu thật, làm mình cứ tưởng thật :021:
Nếu mà câu truyện đó bóp méo sự thật như vậy thì quả là không thể chấp nhận được :026:
Nguyễn_DiệuThuỳ
09-09-08, 04:37 PM
Tớ cảm thấy đặt bài viết này ở box "Nghệ thuật sống" k hợp lý lắm, vì những lý do sau:
1. Mục đích tốt đẹp k thể nguỵ biện cho hành động sai trái. Cụ thể ở đây là việc cô giáo đó đi làm gái bán dâm vs mục đích là mua sách vở cho các em học sinh. Sẽ có cách giải quyết việc khả năng tài chính có hạn chứ k chỉ duy nhất = con đường bán dâm.
2. Để bài viết này ở đây, k khác j là khuyến khích việc các cô giáo vùng cao vì quá thương học trò mà... làm nghề cả xã hội lên tiếng.
3. Hiện h Đảng và Nhà nước đang cố gắng truy quét các tệ nạn XH vậy mà chúng ta lại tôn vinh 1 con ng... như vậy, tớ e rằng k hợp lý.
Vì 3 lý do trên (theo quan điểm cá nhân của tớ) nên tớ quyết định sẽ remove topic này sang khu vực khác trong vòng 24h nữa kể từ lúc bài viết này đc post lên. các bạn có ý kiến j k?
@dino: bạn có biết là blog Onlyu toàn là các tin vịt và thậm chí là cả những tin đồn ác ý hay k? Do vậy cũng khó lòng nói thông tin trên đó hoàn toàn chính xác và có thể tin tưởng đc!
Uhm` :)
Em delete luôn topic cũng được :)
Mới đầu tưởng là chuyện có thật, ai dè :021:
o0oDinomuMo0o
09-09-08, 11:15 PM
Câu truyện thì được đăng trên blog Trang hạ trước rồi sau đó Only U sử dụng và edit thêm để viết thành Entry.
Phần dẫn về nhà văn Trương Hoài Cựu được tớ copy từ blog Yahoo plus của nhà văn Trang Hạ và Bài báo đã đăng trên Tiền Phong Cuối Tuần 31/5/2008.
@Diệu Thùy:Thật ra blog Only U thường đưa tin chính xác nhưng viết theo hướng nhìn của Only U.Có thể là ác ý nhưng chưa thấy có tin nào là tin vịt lắm đâu :|
meobeo_qt32c
09-09-08, 11:38 PM
Shit, thế mà lúc đầu mình tưởng thật chứ.Hóa ra... đả đảo thèng cha nhà văn này. Đáng chết!X(
dân tỉnh lẻ
09-09-08, 11:44 PM
Thứ nhất chuyện này có phải là một sự thật hay không không biết nhưng có 1 điều là chuyện rất ý nghĩa, ca ngợi tấm lòng của một nhà giáo sẵn sàng hy sinh vì sự nghiệp trồng người.. điều này rất đáng trân trọng.
Thứ hai, tớ không đồng ý với quan điểm của của Thùy, Để bài viết này ở đây, k khác j là khuyến khích việc các cô giáo vùng cao vì quá thương học trò mà... làm nghề cả xã hội lên tiếng. , hãy đọc kĩ lại đi, bài viết để ca ngợi tấm lòng của cô giáo và đồng thời cũng là 1 cách để lên án những hành động dâm ô đối với cô và những người phải chịu giống như cô, chứ không cần phải suốt ngày hô hào những khẩu hiệu, những biểu ngữ 1 cách không hiệu quả, còn Thùy bảo không khác gì khuyến khích các cô giáo trẻ bán mình vì lòng thương thì hoàn toàn là cách nghĩ tiêu cực, không hiểu ý nghĩa của bài viết. Làm mod của mục này mà có cái nhìn không đúng đắn sẽ làm cho mem không thấy cảm phục.
Nguyễn_DiệuThuỳ
10-09-08, 02:20 PM
@dân tỉnh lẻ: hành động sai trái k thể nguỵ biện = mục đích tốt đẹp đc bạn ạ :)
dân tỉnh lẻ
10-09-08, 08:46 PM
@dân tỉnh lẻ: hành động sai trái k thể nguỵ biện = mục đích tốt đẹp đc bạn ạ tớ không hiểu bạn nghĩ gì khi nói đến câu này..
Thứ nhất bạn không để ý đến những nỗi nhục nhã và đau khổ khi cô gái phải chịu sao, bạn hãy nghĩ đến ước mơ của cô giáo trẻ và niềm hạnh phúc nho nhỏ của cô giáo khi đem đến cho những học sinh nghèo của cô có tiền đi học.
Thứ hai, bài viết không phải để ủng hộ cái xấu mà để lên án những hành động ép buộc của những con người không có lương tâm khi đẩy cô giáo nọ phải hành động như trên.
Cái chết và ước mơ đẹp đẽ của cô giáo là hành động sai trái không thể ngụy biện được hả bạn. Có phải hy sinh vì người khác là sai trái. Nếu là người chỉ biết nghĩ đến bản thân thì không ai có thể có được những hành động như cô giáo đó đâu...
Và tớ cũng khẳng định với bạn là hoàn cảnh không phải lúc nào cũng thuận chiều như suy nghĩ của bạn đâu. Mọi chuyện không phải dính chút xấu xa là cả chuyện xấu xa đâu. Bông hoa sen trong bùn lầy đâu có hôi tanh mùi bùn đâu mà nó vẫn tỏa hương thơm ngát đấy chứ.
Lão Ngoan Đồng
10-09-08, 08:55 PM
Tôi không tán thành quan điểm của bạn dân tỉnh lẻ.
Thiên hạ rộng lớn, đâu có thiếu cách để kiếm tiền. Hơn nữa, nhân vật trong câu chuyện là 1 giáo viên, là 1 người có trình độ học vấn, không phải là người kém hiểu biết. Hành động như trong câu chuyện là không thể chấp nhận được.
Lấy thử bối cảnh câu chuyện, nếu nhân vật cô giáo Ân muốn có thật nhiều tiền để nhanh chóng xây trường học nên tham gia buôn ma túy. Thử hỏi các vị phụ huynh sẽ nghĩ sao nếu 1 giáo viên như vậy dạy con cái họ? Và bạn sẽ nghĩ sao?
Quan điểm của bạn có lẽ là "lấy công bù tội" khi xét hành động của nhân vật trong chuyện. Nhưng trong pháp luật, đặc biệt là Hình sự, thì tội và công là 2 vấn đề riêng biệt. Công lao dù có nhiều đến đâu, nhưng có tội là bị pháp luật trừng phạt. Công lao chỉ được xét để giảm bớt 1 phần hình phạt, nhưng không thể xóa bỏ hình phạt. Thiết tưởng, trong xã hội, hình phạt lương tâm và dư luận thường được đánh giá là nặng hơn hình phạt của Nhà nước.
dân tỉnh lẻ
10-09-08, 09:09 PM
tớ nói rằng hoàn cảnh không phải thuận chiều như suy nghĩ
Bạn có dám chắc hôm nay bạn ra đường phải gặp người này người nọ theo suy nghĩ của bạn không??
có phải cô giáo tự muốn tìm đến đâu, hãy đặt mình vào hoàn cảnh của cô giáo đó đi, và bạn hãy nghĩ đến ước mơ của cô giáo đó đi, không phải ai cũng tỉnh táo khi lâm vào tình huống đâu, chúng ta chỉ là những người xem xét và đánh giá chứ không phải những người trong tình trạng đó nên chúng ta luôn có những đánh giá và thái độ khác hẳn với những người trong cuộc.
các bạn đều đã học văn trong đó có những tác phẩm văn học mà giá trị nhân văn của nó trở thành bất hủ.
Bạn đã học truyện Kiều, Kiều bán thân vì cha đó, sao bạn không hỏi tại sao Kiều không đi buôn ma túy đi, không đi buôn bán cái khác đi, thiếu gì thứ. Nếu bạn cho đó là hành động sai trái không thể ngụy biện thì sao bạn không viết thư kiến nghị lên Bộ giáo dục kiến nghị trong khi cả nước phòng chống mà tại sao lại vẫn giảng dạy đi...
Chỉ mong các bạn hãy mở rộng tấm lòng để cảm thông chứ đừng quy kết tội lỗi. Nếu bạn là người trong cuộc bạn sẽ nói gì hay chỉ nói bàn quang, không nghĩ đến tình người. Sống như thế thì cuộc sống không có ý nghĩa đâu.
Quan điểm của tớ không phải là quan điểm lấy công bù tội, sao bạn không lên án những kẻ đã gây ra cái chết cho cô giáo mà lại chỉ quy kết tội cho một mình cô giáo... và cuối cùng tại sao cái chết của cô giáo lại được nhiều người đưa viếng vậy, theo bạn có lẽ là do hiếu kì hay là họ đến xem và đưa ra những kết luận tội lỗi cho cô giáo nọ.
Mong bạn đọc hết và hiểu hết.
tinkerman199
10-09-08, 09:49 PM
và cuối cùng tại sao cái chết của cô giáo lại được nhiều người đưa viếng vậy, theo bạn có lẽ là do hiếu kì hay là họ đến xem và đưa ra những kết luận tội lỗi cho cô giáo nọ.
Câu chuyện tiểu thuyết thì làm j có người đi viếng nhiều hả bạn? Mà cho dù tác giả có cho 1 tỉ người đi viếng thì cũng chỉ là tiểu thuyết.
Cô giáo Ân thật sự ra đi thì nhiều người viếng là pahri thôi, cô hi sinh để cứu học sinh của mình mà. Trường hợp này hoàn toàn cao đẹp.
Mình ko cùng quan điểm với bạn. Luật hình sự chỉ quy định hành vi phạm tội, chứ ko quy định mục đích phạm tội. Cô giáo trong tiểu thuyết có thể lựa chọn nhiều công việc khác để kiếm tiền một cách "có học" hơn là đi làm thế này. Chưa bàn đến chuyện pháp luật và chỉ bàn đến chuyện đạo đức cũng không thể chấp nhận được.
Tuy nhiên, bạn có thể bảo lưu quan điểm của bạn.
dân tỉnh lẻ
10-09-08, 09:58 PM
Tớ cảm thấy đặt bài viết này ở box "Nghệ thuật sống" k hợp lý lắm, vì những lý do sau:
1. Mục đích tốt đẹp k thể nguỵ biện cho hành động sai trái. Cụ thể ở đây là việc cô giáo đó đi làm gái bán dâm vs mục đích là mua sách vở cho các em học sinh. Sẽ có cách giải quyết việc khả năng tài chính có hạn chứ k chỉ duy nhất = con đường bán dâm.
2. Để bài viết này ở đây, k khác j là khuyến khích việc các cô giáo vùng cao vì quá thương học trò mà... làm nghề cả xã hội lên tiếng.
3. Hiện h Đảng và Nhà nước đang cố gắng truy quét các tệ nạn XH vậy mà chúng ta lại tôn vinh 1 con ng... như vậy, tớ e rằng k hợp lý.
Vì 3 lý do trên (theo quan điểm cá nhân của tớ) nên tớ quyết định sẽ remove topic này sang khu vực khác trong vòng 24h nữa kể từ lúc bài viết này đc post lên. các bạn có ý kiến j k?
@dino: bạn có biết là blog Onlyu toàn là các tin vịt và thậm chí là cả những tin đồn ác ý hay k? Do vậy cũng khó lòng nói thông tin trên đó hoàn toàn chính xác và có thể tin tưởng đc!
__________________
bạn Thùy,bạn nói hay lắm, nếu bài viết này sai trái thì mục thùng rác của diễn đàn để làm gì thế bạn, sao không chuyển tới đó mà lại chuyển tới mục khác, tại sao bạn không dám để bài viết trong mục bạn quản lý, bạn sợ nó làm bẩn mục bản điều hành à, bạn không thích thì chuyển nó sang mục khác hay là bạn đổ trách nhiệm đi sang một mục không có ai quản lý cho yên tâm, việc làm này của bạn làm cho những mem lâu năm như chúng tớ cảm thấy không bội phục, bài viết sai, bạn với vai trò điều hành của bạn hãy đứng lên dùng tiếng nói của mình chứng minh nó là sai trái, thuyết phục người khác đi, bạn học Luật ra để làm gì vậy... để rũ bỏ trách nhiệm ah. Bạn chỉ thích những bài viết bạn cho là trong sáng, còn những chuyện người khác post lên, không theo ý bạn thì dời đi "Vì 3 lý do trên (theo quan điểm cá nhân của tớ) nên tớ quyết định sẽ remove topic này sang khu vực khác trong vòng 24h nữa kể từ lúc bài viết này đc post lên.".
Có lẽ nghệ thuật sống theo cách hiểu của bạn là vì bản thân mình, những lòng tốt trong xã hội không đáng để ý, thậm chí nếu họ dính vào những tệ nạn thì dù họ là người thế nào, họ cũng là kẻ có tội. Và nhân đây tớ cũng muốn nói với bạn về mảng tối của xã hội, việc bán dâm không phải ở nước nào cũng giống nhau và cũng quy kết tội lỗi theo cách hiểu của bạn đâu. Đây là câu chuyện ở TQ. Còn ở Việt Nam, có Truyện Kiều đó, nếu bạn là Bộ trưởng giáo dục thì có lẽ thế hệ người Việt Nam sẽ mau chóng quên đi nó bởi cái vấn đề nó đề cập đến chắc chỉ có thằng ngu mới không nghĩ được.
Lão Ngoan Đồng
10-09-08, 10:03 PM
Bạn nói rằng nhân vật cô giáo Ân không tự tìm đến việc làm "không đẹp" như trong chuyện. Cứ cho rằng lần đầu tiên là bị ép buộc, bị bất ngờ, không có đề phòng. Nhưng thái độ của nhân vật sẵn sàng, chấp nhận, thậm chí mong muốn tiếp tục làm những lần sau là không được.
Bạn cho rằng người trong cuộc không đủ tỉnh táo. Vậy bạn nghĩ sao về những con người vượt qua khó khăn để vươn lên. Trong xã hội ngày nay, những con người như vậy có không ít. Không lẽ cứ có khó khăn là đổ lỗi cho số phận, đổ tại hoàn cảnh... rồi để dòng đời cuốn trôi mọi thứ ?
Nhân vật cô giáo Ân là người có học thức, có trình độ đủ để hiểu biết và nhận thức vấn đề.
Còn VD của bạn: so sánh Kiều với nhân vật cô giáo Ân.
Thứ nhất: "Mọi so sánh đều là khập khiễng", cái này chắc ai cũng biết :D
Thứ hai: thời đại, bối cảnh trong 2 VD là khác nhau. Thời đại của Kiều là phong kiến, luật lệ hà khắc. Con gái ở nhà theo cha, lấy chồng theo chồng, quanh năm sống trong 4 bức tường. Người phụ nữ chỉ có ở nhà tề gia nội trợ, không được phép ra ngoài "kiếm việc làm" :D. Đàn ông thì lại khác, cứ sức vóc mà cày cấy, hoặc đi học để thi cử làm quan, nếu không đỗ có thể mở trường dạy học, bốc thuốc, bói toán... đủ thứ nghề kiếm tiền.
Còn trong câu chuyện trên là thời hiện đại. Nam nữ bình đẳng, không còn giới hạn như thời của Kiều. Đơn giản nhất, với cái nghề giáo viên, sao nhân vật không lên huyện, lên tỉnh dạy học kiếm tiền? Sao không theo các bạn cùng trang lứa đi xuống phương Nam tìm việc để kiếm những đồng tiền một cách trong sáng? "Để rồi mỗi lần Tết đến, họ đều mặt hoa da phấn, gói to gói nhỏ hân hoan trở về."
Tại sao lại cứ nghĩ là muốn có tiền thì phải làm "việc đó"? Có ai bắt buộc nhân vật phải làm "việc đó" hay không?
Thiên hạ rộng lớn, đâu có thiếu cách để kiếm tiền. Hơn nữa, nhân vật trong câu chuyện là 1 giáo viên, là 1 người có trình độ học vấn, không phải là người kém hiểu biết.
Tôi không lên án ai cả, đơn giản là vì đây là 1 câu chuyện hư cấu, bịa đặt theo ý tưởng của tác giả. Nhưng tôi không đồng ý nếu cho rằng hành động của nhân vật là đáng trân trọng :|
Lão Ngoan Đồng
10-09-08, 10:07 PM
bạn Thùy,bạn nói hay lắm, nếu bài viết này sai trái thì mục thùng rác của diễn đàn để làm gì thế bạn, sao không chuyển tới đó mà lại chuyển tới mục khác, tại sao bạn không dám để bài viết trong mục bạn quản lý
Thùng rác là nơi "lưu giữ" các bài viết vi phạm Nội quy bạn à. Chủ đề này không có chỗ nào vi phạm Nội quy cả, sao lại phải đưa vào Thùng rác :D
Theo mình, Nghệ thuât sống là để đề cao giá trị cuộc sống, không phải nơi để tranh luận về cách nhìn nhận về cuộc sống. Mình thấy chủ đề này đang dần chuyển thành tranh luận tính đúng / sai trong hành động của nhân vật. Nó hợp hơn nếu để trong mục Bạn trẻ bình luận.
tinkerman199
10-09-08, 10:17 PM
Bổ sung thêm 1 ý nữa: đó là Truyện Kiều ko hẳn là ko bị phê phán
Điển hình cho sự phê phán đó là cụ Nguyễn Đình Chiểu (lại hỏi cụ này là ai đê)
Mình cũng không hẳn đồng ý với cách làm của Kiều. Lần đầu bán thân thì ok, chấp nhận là đáng thương. Nhưng qua tới tận mấy đời chồng liền thì đúng là... gò má nhọn hoắt.
dân tỉnh lẻ
10-09-08, 10:26 PM
bạn đọc kĩ lại lời mình viết đi, bạn không nhìn thấy chữ sai trái hả, hay mình lẫn Thùy đều viết nó nhỏ quá. Và nếu chỉ là suy luận tính đúng sai của nhân vật thì phải chuyển nó qua mục khác hả. Làm mod có lợi thật
theo bạn thiên hạ rộng lớn, tại sao bi kịch lại chỉ xảy ra ở một nơi, sao bố mẹ bạn không sang Mỹ mà kiếm tiền cho nhiều tại sao lại cứ ở Việt Nam. Câu chuyện xảy ra ở 1 nơi nghèo khổ, đồng tiền bát gạo là cả vấn đề chứ không dễ kiếm như bạn nghĩ đâu.
Và cho tớ hỏi các bạn cứ đưa luật hình sự vào đây làm gì thế, luật hình sự các bạn được học hả, đó là luật Việt Nam đấy chứ, đây là câu chuyện xảy ra ở TQ cơ mà, các bạn học luật nên chú ý đưa dẫn chứng chính xác.
Người có tiền, người có quyền và có lỗi nhiều nhất là tên cục trưởng chứ tại sao lại chỉ có 1 mình cô giáo lãnh tội... các bạn học luật sao lại bỏ qua thế.
Nói như Lão Ngoan Đồng , phụ nữ chỉ có ở nhà thời xưa là hoàn toàn sai lầm, đó chỉ là quan điểm của Nho giáo thôi, có nhiều chợ và những nơi buôn bán đều tràn ngập phụ nữ đó chứ, phụ nữ còn có thể tham gia chiến trận như nữ tướng Bùi Thị Xuân đó...
Và cuối cùng tại sao cô giáo không lên tỉnh, lên huyện dạy như Lão Ngoan Đồng nói, lại là một sự tưởng bở, ví dụ như ở Hà nội, 100% sinh viên tốt nghiệp đại học sư phạm dù muốn cũng có thể lên các trường ở Hà nội giảng dạy được không? Bạn nói theo quan điểm của bạn đấy à.
Tôi không bình luận gì về trình độ của cô giáo là người thế này là người thế nọ, nhưng hành động hy sinh vì học sinh của cô giáo rất đáng trân trọng, chỉ tiếc có những người đem luật theo kiểu râu ông nọ cắm cằm bà kia mà phán xét thôi.
Và cuối cùng tôi chỉ muốn nói tôi luôn giữ lập trường của tôi, và những gì đáng ca ngợi, đáng phê phán có lẽ mọi người đã biết.
Học luật ra không phải là để ỷ quyền, không phải là để áp dụng luật bừa bãi.
Nguyễn_DiệuThuỳ
10-09-08, 10:44 PM
:))=)) nhân sinh quan sai lầm dẫn đến suy luận sai lầm dẫn đến cách đánh giá và nhận thức vấn đề 1 cách hời hợt, nông cạn!
Lão Ngoan Đồng
10-09-08, 11:30 PM
1. Có lẽ bạn có chút nhầm lẫn:
bạn đọc kĩ lại lời mình viết đi, bạn không nhìn thấy chữ sai trái hả, hay mình lẫn Thùy đều viết nó nhỏ quá
1. Mục đích tốt đẹp k thể nguỵ biện cho hành động sai trái. Cụ thể ở đây là việc cô giáo đó đi làm gái bán dâm vs mục đích là mua sách vở cho các em học sinh.
Thuỳ cho rằng hành động của nhân vật trong chuyện là sai, chứ không phải chủ đề / bài viết này sai hay nó vi phạm Nội quy.
2. Bạn nói: Và nếu chỉ là suy luận tính đúng sai của nhân vật thì phải chuyển nó qua mục khác hả
Bạn không đọc hết cả câu của tôi rồi, trích dẫn lại cả câu nhé:
Theo mình, Nghệ thuât sống là để đề cao giá trị cuộc sống, không phải nơi để tranh luận về cách nhìn nhận về cuộc sống. Mình thấy chủ đề này đang dần chuyển thành tranh luận tính đúng / sai trong hành động của nhân vật. Nó hợp hơn nếu để trong mục Bạn trẻ bình luận.
Điều 5 khoản 2 Nội quy diễn đàn quy định: "Chủ đề mới cần có nội dung xác định, đúng chuyên mục trên diễn đàn". Tình hình hiện tại của chủ đề đang tập trung vào tranh luận, không phải đề cao các giá trị cuộc sống - do vậy chuyển đề tài vào mục Bạn trẻ bình luận hoàn toàn là vì nó hợp với tính chất tranh luận của chủ đề.
3.theo bạn thiên hạ rộng lớn, tại sao bi kịch lại chỉ xảy ra ở một nơi, sao bố mẹ bạn không sang Mỹ mà kiếm tiền cho nhiều tại sao lại cứ ở Việt Nam. Câu chuyện xảy ra ở 1 nơi nghèo khổ, đồng tiền bát gạo là cả vấn đề
Bạn so sánh hơi khập khiễng rồi. Bố mẹ tôi không sang Mỹ vì ở VN có điều kiện làm việc mà nếu sang Mỹ chưa chắc đã có. Chẳng hạn như bố mẹ tôi không nói tiếng Anh, sang đó làm sao tìm được việc làm đúng ngành nghề như đang ở VN.
Còn câu hỏi của tôi đưa ra là tại sao nhân vật lại chọn ở lại để làm "việc đó" mà không làm việc khác. Mục đích của nhân vật là kiếm tiền xây lại trường học. Có ai bắt buộc nhân vật phải ở lại để làm "việc đó" không?
4. Và cuối cùng tại sao cô giáo không lên tỉnh, lên huyện dạy như Lão Ngoan Đồng nói, lại là một sự tưởng bở, ví dụ như ở Hà nội, 100% sinh viên tốt nghiệp đại học sư phạm dù muốn cũng có thể lên các trường ở Hà nội giảng dạy được không?
Tôi đề cập đến vấn đề là tại sao nhân vật không làm công việc khác mà lại cứ đâm đầu vào làm "việc đó". Và đưa ra 2 VD để chứng minh cho quan điểm của mình. Bạn mới chỉ đề cập đến 1 VD, mà cách đề cập của bạn không logic, SV tốt nghiệp tại sao lại cứ phải ở lại HN? Họ không thể tìm việc ở nơi khác sao? Còn 1 VD nữa cuả tôi mà bạn "bỏ quên" :D
Sao không theo các bạn cùng trang lứa đi xuống phương Nam tìm việc để kiếm những đồng tiền một cách trong sáng? "Để rồi mỗi lần Tết đến, họ đều mặt hoa da phấn, gói to gói nhỏ hân hoan trở về."
5. Tôi đưa ra quan điểm về công / tội và nguyên tắc trừng phạt của pháp luật. Đó là quan điểm thuần tuý nghiên cứu luật học, không cứ là của luật của VN. Không lẽ bạn cho rằng luật TQ không trừng trị người có tội nếu họ có công lao? Bạn có biết đã có nhiều Bí thư tỉnh uỷ và Thị trưởng của TQ phải đi tù vì phạm tội không?
6.Tôi không bình luận gì về trình độ của cô giáo là người thế này là người thế nọ, nhưng hành động hy sinh vì học sinh của cô giáo rất đáng trân trọng
Chỉ có mục đích - muốn cho các em học sinh được học tập tốt hơn - là đáng trân trọng. Còn hành động thực tế của nhân vật không đáng để nêu gương. Có lẽ bạn nhầm lẫn giữa mục đích của hành vi và thể hiện của hành vi :P
7. Bạn nói:
Học luật ra không phải là để ỷ quyền, không phải là để áp dụng luật bừa bãi.
Diễn đàn có Nội quy (http://sinhvienluathn.com/diendan/tin-tuc-tu-bqt/4155-noi-quy-dien-dan-svl.html#post38936), và trước khi tham gia làm thành viên thì bạn đã đồng ý với Nội quy của diễn đàn :) Mọi vấn đề về xử lý bài viết sẽ áp dụng các quy định trong Nội quy. Không ai được ỷ quyền, cũng không được áp dụng bừa bãi :)
phamnhuquynh
11-09-08, 12:05 AM
Còn trong câu chuyện trên là thời hiện đại. Nam nữ bình đẳng, không còn giới hạn như thời của Kiều. Đơn giản nhất, với cái nghề giáo viên, sao nhân vật không lên huyện, lên tỉnh dạy học kiếm tiền? Sao không theo các bạn cùng trang lứa đi xuống phương Nam tìm việc để kiếm những đồng tiền một cách trong sáng? "Để rồi mỗi lần Tết đến, họ đều mặt hoa da phấn, gói to gói nhỏ hân hoan trở về."
Tại sao lại cứ nghĩ là muốn có tiền thì phải làm "việc đó"? Có ai bắt buộc nhân vật phải làm "việc đó" hay không?
Mặc dù đây chỉ là câu chuyện nhưng vấn đề đáng để chúng ta bình luận chứ nhỉ? :) Tớ kiến nghị không xóa chủ đề nhé :)
Ý màu đỏ là Lão Ngoan Đồng chưa đọc kỹ câu truyện rồi nhé, theo các bạn đi kiếm việc nhưng đó cũng là nghề bán dâm đó "mặt hoa da phấn mà", bạn nên đọc kỹ lại đi.
Tớ trích nguyên đoạn này nè:
Cô biết rằng, những người em người chị trong thôn mình đều xa quê để làm cái nghề bán thân đó.
Nhưng cô giáo Ân đã không quyết định theo bạn bè làm nghề này mà ở lại quê, dạy lũ trẻ quê mình trong một điều kiện khó khăn.
Và bạn cho rằng những hành động sau này là sai trái, và cô hoàn toàn có thể kiếm việc khác để làm ư? Xin thưa với bạn là việc làm ở TQ cũng khó khăn không kém gì VN, hơn nữa cô giáo nhưng cũng mới chỉ học hết cấp 3, không hề có bằng cấp đại học, cao đẳng gì đâu nhé.
Tớ có thể tạm thời lý giải hành động của cô giáo trẻ này như sau:
Thứ nhất, cô sống trong hoàn cảnh mà như trên tớ đã phân tích là rất nhiều các bạn bè, chị em của cô để lên thành phố để kiếm sống bằng nghề đó.
Thứ hai, cô không hề có đủ trình độ để xin việc như bạn nói đâu, vì mới chỉ học hết cấp 3 thôi
Bởi thành tích học tập cấp 3 tốt nên cô đã dễ dàng vượt qua các kỳ thi sát hạch, chính thức trở thành một cô giáo làng.
Thứ ba, từ nguyên nhân thứ 2 mà cô phải làm nghề này, vì không có nghề nào mà kiếm nhanh đủ số tiền để xây trường,... cho lũ trẻ cả. Có thể bạn nói là làm nghề khác như lao động chân tay... nhưng mình lại xin thưa với bạn là những nghề đó rất khó kiếm ở thành phố (người đông mà) mà nếu có xin được thì cũng chỉ nhận được mức lương rất thấp :) Thử hỏi bao giờ mới đủ số tiền cho lũ trẻ có điều kiện học tốt hơn được.
Cuối cùng, bạn nói là không ai bắt ép cô phải làm cả, dĩ nhiên là đúng rồi, nhưng nếu ai cũng nghĩ như bạn thì sẽ không bao giờ có 1 ngôi trường mới cho lũ trẻ cả.
Câu truyện rất hay ở chỗ miêu tả 2 hoàn cảnh đối lập: ngôi trường của lũ trẻ và phòng làm việc của ông cục trưởng.
:)
Lão Ngoan Đồng
11-09-08, 12:37 AM
Mặc dù đây chỉ là câu chuyện nhưng vấn đề đáng để chúng ta bình luận chứ nhỉ? :) Tớ kiến nghị không xóa chủ đề nhé :)
Không ai xoá chủ đề này đâu bạn. Chỉ đơn giản là di chuyển nó sang chuyên mục khác để phù hợp hơn thui :)
Ý màu đỏ là Lão Ngoan Đồng chưa đọc kỹ câu truyện rồi nhé, theo các bạn đi kiếm việc nhưng đó cũng là nghề bán dâm đó "mặt hoa da phấn mà", bạn nên đọc kỹ lại đi.
Hì, đúng là tôi đã quên mất chi tiết này.
Nhưng ý của tôi là nhân vật có thể tìm việc khác chứ không nhất thiết là phải làm "việc đó". VD đó chỉ nhằm làm minh hoạ, nhưng lấy VD nhầm :P
Và bạn cho rằng những hành động sau này là sai trái, và cô hoàn toàn có thể kiếm việc khác để làm ư? Xin thưa với bạn là việc làm ở TQ cũng khó khăn không kém gì VN, hơn nữa cô giáo nhưng cũng mới chỉ học hết cấp 3, không hề có bằng cấp đại học, cao đẳng gì đâu nhé.
Theo bạn cứ phải có bằng cấp mới tìm được việc làm ư? Vậy những người như Bill Gates, chưa học hết ĐH, nhưng vẫn thành đạt, thì bạn lý giải ra sao? Có bằng cấp là con đường ngắn để tiến tới thành công, nhưng không phải lúc nào cũng là con đường ngắn nhất :) Chỉ có điều là nhìn thấy con đường đó sớm hay muộn mà thôi.
phamnhuquynh
11-09-08, 12:55 AM
Xã hội Trung Quốc thời gian trước đây và có thể ngay hiện tại cũng khá giống với Việt Nam, khi ai cũng coi trọng bằng cấp mà bạn không có một bằng cấp nào thì xin việc và khởi nghiệp cho mình để đạt thành công như bạn là rất khó khăn.
Có thể là hiện tại việc này đã khắc phục được phần nào nhưng bạn cứ thử đi xin việc mà xem, khi mà có 2 ứng viên có trình độ tay nghề, kiến thức như nhau nhưng một anh có bằng đại học với một anh học hết cấp 3.
Bạn thử đếm trên TG này có bao nhiêu người được như Bill Gates :) Mà sao bạn lại có thể đưa Bill Gates ra làm ví dụ để so sánh với trường hợp một cô giáo trẻ ở 1 vùng quê mà ngay đến điều kiện sống còn đang khó khăn như thế nhỉ? :)
Tớ không rõ điều kiện của Bill Gates lắm nhưng nghe nói là ông ta đang học dở đại học Harvard ngành luật học hay ĐH danh tiếng nào đó rồi bỏ thì phải. Nhưng bạn thử nghĩ mà xem tại sao ông ta lại bỏ 1 ngành đang rất được chuộng ở Mỹ là luật để theo đuổi ngành CNTT? Vì ông ta có 1 niềm đam mê là CNTT ư? Đúng rồi, nhưng ông ta sẽ không thể nào mà theo đuổi được ĐH chứ đừng nói là bỏ ĐH để theo đuổi CNTT nếu rơi vào hoàn cảnh của cô gái.
Làm sao bạn có thể so sánh Bill Gates với cô giáo trẻ này được khi mà Bill Gates bỏ ĐH để theo đuổi niềm đam mê của ông ta vì lợi ích của ông ta với việc làm bán thân của cô gái trẻ để hy sinh cho lũ trẻ mặc dù có thể hiện tại Bill Gates và vợ làm rất nhiều việc từ thiện. Nhưng hoàn cảnh bỏ học của Bill Gates mà bạn dẫn chứng là chưa hợp lý lắm. :)
Nguyễn_DiệuThuỳ
11-09-08, 12:19 PM
Xã hội Trung Quốc thời gian trước đây và có thể ngay hiện tại cũng khá giống với Việt Nam, khi ai cũng coi trọng bằng cấp mà bạn không có một bằng cấp nào thì xin việc và khởi nghiệp cho mình để đạt thành công như bạn là rất khó khăn.
Có thể là hiện tại việc này đã khắc phục được phần nào nhưng bạn cứ thử đi xin việc mà xem, khi mà có 2 ứng viên có trình độ tay nghề, kiến thức như nhau nhưng một anh có bằng đại học với một anh học hết cấp 3.
Bạn thử đếm trên TG này có bao nhiêu người được như Bill Gates :) Mà sao bạn lại có thể đưa Bill Gates ra làm ví dụ để so sánh với trường hợp một cô giáo trẻ ở 1 vùng quê mà ngay đến điều kiện sống còn đang khó khăn như thế nhỉ? :)
Tớ không rõ điều kiện của Bill Gates lắm nhưng nghe nói là ông ta đang học dở đại học Harvard ngành luật học hay ĐH danh tiếng nào đó rồi bỏ thì phải. Nhưng bạn thử nghĩ mà xem tại sao ông ta lại bỏ 1 ngành đang rất được chuộng ở Mỹ là luật để theo đuổi ngành CNTT? Vì ông ta có 1 niềm đam mê là CNTT ư? Đúng rồi, nhưng ông ta sẽ không thể nào mà theo đuổi được ĐH chứ đừng nói là bỏ ĐH để theo đuổi CNTT nếu rơi vào hoàn cảnh của cô gái.
Làm sao bạn có thể so sánh Bill Gates với cô giáo trẻ này được khi mà Bill Gates bỏ ĐH để theo đuổi niềm đam mê của ông ta vì lợi ích của ông ta với việc làm bán thân của cô gái trẻ để hy sinh cho lũ trẻ mặc dù có thể hiện tại Bill Gates và vợ làm rất nhiều việc từ thiện. Nhưng hoàn cảnh bỏ học của Bill Gates mà bạn dẫn chứng là chưa hợp lý lắm. :)
Tớ chắc chắn rằng bạn chưa bao h ở TQ nên những j bạn nói hoàn toàn dựa trên suy luận (tớ chưa nói đến việc nó có logic hay k nhé). XH TQ hnay khác hẳn những j bạn đang nói đó bạn à.
K nên nghĩ rằng tớ phản biện lại bạn là vì bạn k cùng quan điểm vs tớ, chỉ đơn giản ngy cũ tớ đang du học bên TQ nên tớ cũng biết.
dân tỉnh lẻ
11-09-08, 02:24 PM
phê phán người khác thì dễ lắm phải không ... hay tôi lại nói sai nữa.
còn với bạn Thùy, câu này của bạn là bạn muốn nói về ai, về cái gì, xin bạn nói rõ ràng ra " nhân sinh quan sai lầm dẫn đến suy luận sai lầm dẫn đến cách đánh giá và nhận thức vấn đề 1 cách hời hợt, nông cạn! bạn đừng buông một câu không đầu không cuối như thế. Phải chăng bạn là người luôn đứng trên người khác để đánh giá chứ không phải để cảm thông chia sẻ, trong câu chuyện đó, không chỉ có 1 mình cô giáo đâu, còn tên cục trưởng đó, bạn quên mất " người tốt" này rồi sao khi chỉ đi chê bai và luận tội một cô giáo thế. Tôi thấy bạn làm được mod mục nghệ thuật sống kể cũng lạ đó.
Còn với Lão Ngoann Đồng, tôi xin bạn hãy đọc lại bài tôi viết, và xin bạn hãy hiểu thế nào là hoàn cảnh và tình huống trong câu chuyện. Tại sao bạn không tự hỏi, có nhiều người muốn sang Mỹ để làm việc mà không được, có nhiều người muốn giàu có mà không được, không phải cái gì cũng do mình muốn mà được đâu. Bạn chắc hẳn cô giáo sung sướng và hạnh phúc khi phải hành động như vậy, lại sai lầm, xin bạn đọc kĩ lại câu chuyện, bạn có thấy những giọt nước mắt và nỗi nhục nhã của cô giáo hay không. Và tôi hỏi bạn, những người con gái bị lừa sang TQ bán dâm, khi họ được cứu trở về, pháp luật có truy cứu tội trạng của họ không bởi họ cũng bán dâm đó , cũng là hành động sai trái không thể ngụy biện đó, các bài báo viết về họ dùng chữ nạn nhân hay dùng từ khác. Không phải ai dính dáng đến cái nghề này đều có tội đâu bạn ạ, nhất là có khi phải dùng mạng sống để đánh đổi lấy nó.
Còn câu bạn nói tôi cho rằng cô giáo lấy công bù tội, chắc trong tư tưởng bạn cũng nghĩ vậy hả, xin lỗi bạn, cô giáo có mưu lợi gì cho cô không thế hay chỉ là những mong muốn nhìn thấy những học sinh nghèo khổ của cô được đến trường mà cô sẵn sàng chấp nhận hy sinh bản thân.
Và cô giáo đó cũng trở thành người thiên cổ rồi, những gì bạn ấn tượng chỉ là lí lẽ để bạn kết tội cho cô giáo đó à, còn tấm lòng và ước mơ của cô giáo đó bạn cho rằng không đáng quan tâm vì nó không thể ngụy biện cho hành động sai trái hả ?
... Sống trên đời phải có một tấm lòng cho gió cuốn đi...
o0oDinomuMo0o
11-09-08, 04:44 PM
Trước khi tham gia cùng bạn luận vế các cô gái bán dâm và hành vi bán dâm,Dino xin khẳng định 2 điều sau:
1.bản thân tớ rất xúc động trước câu truyện này,và cũng vô cùng thán phục với hình tượng nhân vật được nêu trong câu truyện mặc dù biết rõ mười mươi là không có thật.Tớ hoàn toàn không có ác cảm gì với cô giáo trong truyện
2.Rất thất vọng khi nhà văn sử dụng hình ảnh cũng như họ của một nhân vật có thât,đáng ngưỡng mộ ngoài đời để viết nên câu truyện
Về gái mại dâm, Dino có ý kiến như sau:
Không nên nghĩ rằng họ xấu hoàn toàn,đáng lên án hay đáng hổ thẹn,hay là đáng phỉ báng
Thật sự đó cũng là một nghề,bởi vì nó có cung,có cầu.
Các cô gái bán dâm là mối đe dọa bởi bệnh tật cũng như hạnh phúc gia đình.Nhưng thử nghĩ lại xem,Nghề nào cũng cần có các tiêu chuẩn an toàn.Và ở đây,vấn đề là các tiêu chuẩn an toàn với nghề chưa được coi trọng và thực thi.Người ta chết vì AIDS và các bênh tình dục liệu có nhiều như người ta chết vì thiếu an toàn lao động không,có nhiều như tai nạn giao thông không.
Về mặt đạo đức,người hành nghề bán dâm thuần túy (bóc bánh trả tiền) liệu có gây đổ vỡ hạnh phúc gia đình và tốn kém nhiều bằng các cô sinh viên chân dài cặp bồ với các chú đã có gia đình không.
Dino nghĩ nên công nhận nó là nghề,và có các quy định về an toàn,thậm chí lập hẳn công đoàn bảo vệ quyền lợi cho những người đó.Đa số họ là tầng lớp ít học,nhận thức hạn chế,họ cũng không làm nghề đó cả đời,cuối cùng cũng rất nhiều người tìm một mái ấm,học một nghề gì đó ... điều đó thể hiện mặt tích cực trong nhân cách của họ.
tinkerman199
11-09-08, 05:10 PM
Về gái mại dâm, Dino có ý kiến như sau:
Không nên nghĩ rằng họ xấu hoàn toàn,đáng lên án hay đáng hổ thẹn,hay là đáng phỉ báng
Thật sự đó cũng là một nghề,bởi vì nó có cung,có cầu.
Các cô gái bán dâm là mối đe dọa bởi bệnh tật cũng như hạnh phúc gia đình.Nhưng thử nghĩ lại xem,Nghề nào cũng cần có các tiêu chuẩn an toàn.Và ở đây,vấn đề là các tiêu chuẩn an toàn với nghề chưa được coi trọng và thực thi.Người ta chết vì AIDS và các bênh tình dục liệu có nhiều như người ta chết vì thiếu an toàn lao động không,có nhiều như tai nạn giao thông không.
Về mặt đạo đức,người hành nghề bán dâm thuần túy (bóc bánh trả tiền) liệu có gây đổ vỡ hạnh phúc gia đình và tốn kém nhiều bằng các cô sinh viên chân dài cặp bồ với các chú đã có gia đình không.
Dino nghĩ nên công nhận nó là nghề,và có các quy định về an toàn,thậm chí lập hẳn công đoàn bảo vệ quyền lợi cho những người đó.Đa số họ là tầng lớp ít học,nhận thức hạn chế,họ cũng không làm nghề đó cả đời,cuối cùng cũng rất nhiều người tìm một mái ấm,học một nghề gì đó ... điều đó thể hiện mặt tích cực trong nhân cách của họ.
Dino muốn công nhận mại dâm là một nghề giống như kiểu Thái Lan ư?
Công nhận trước kia Việt Nam từng có nghề này, Việc làm mại dâm chỉ bị cấm khi Đảng cộng sản lên nắm chính quyền. Nhưng mình nghĩ việc cấm mại dâm là việc nên làm, chứ không nên đưa nó thành một nghề như thế này, để nó được hoạt động công khai.
Hiện nay, nhiều người còn đang kiến nghị nên có hình phạt với người bán dâm, vì hiện bộ luật hình sự chỉ quy định hình phạt cho người mua dâm và người tổ chức bán dâm, chứ chưa có tội bán dâm, vậy mà còn công nhận đây là một nghề thì không nên chút nào. Thêm vào đó nữa là công tác quản lý dân số của ta khá kém, nên việc tập hợp quản lý gái mại dâm e rằng còn khó, chứ chưa nói đến việc quy định khám sức khỏe định kỳ.
Hơi lạc chủ đề rồi. Nhưng đó là ý kiến của mình về việc dino muốn tạo điều kiện cho người hành nghề mại dâm.
Còn về việc cô giáo trong truyện, mình hoàn toàn không đồng ý với cách làm của cô ta. Mới chỉ được đọc nội dung tóm tắt, chưa được đọc đầy đủ nguyên bản của truyện, có ai có thể đăng nội dung đầy đủ ở đây không? Mình muốn có một cái nhìn toàn diện hơn về diễn biến tâm lý của nhân vật trong truyện.
Shaki14
12-09-08, 12:39 AM
đọc hết cái topic này mới biết tư tưởng phong kiến vẫn còn rất rõ ràng trong quan niệm của các đồng chí tinker, lão.
shaki tán thành quan điểm của Dino và dantinhle về nội dung và cách hành xử của cô giáo Ân.
riêng về việc để topic ở đâu thì cái đó đã có BQT quyết định, nội quy diễn đàn quyết định.Nhưng shaki nghĩ hợp nhất vẫn là box này.
chắc bác Lão ngoan đồng thuộc khoa hình sự phải không.cái gì cũng đem hình sự ra xét vậy.
các bác vẫn còn tranh cãi thì có thể đọc lại vài post đầu tiên của toic này.nhớ đọc thật kỹ!
o0oDinomuMo0o
12-09-08, 01:11 AM
Bác Lão Ngoan Đồng ở khoa quốc tế ;)) giống bọn mình shaki ạ :)
tinkerman199
12-09-08, 12:40 PM
đọc hết cái topic này mới biết tư tưởng phong kiến vẫn còn rất rõ ràng trong quan niệm của các đồng chí tinker, lão.
shaki tán thành quan điểm của Dino và dantinhle về nội dung và cách hành xử của cô giáo Ân.
Công nhận là mình còn nhiều suy nghĩ khá là bảo thủ.
Tuy nhiên thời phong kiến của VN và Trung Quốc thì các động mại dâm đều hoạt động công khai chứ đâu có phải là bị cấm đoán thế này. Việc cấm mại dâm là việc của sau này thôi. Chứ kể cả thời Pháp đô hộ thì mấy cái động vẫn hoạt động đầy ra đấy, kể cả mấy lão nhà thơ xưa cũng đi ra đấy đầy đó chứ. Do đó ko thể vì việc mình phản đối cái gọi là hành nghề mại dâm công khai mà bảo mình phong kiến đâu. phải bảo là con người... xã hội chủ nghĩa:|:|:|
Nguyễn_DiệuThuỳ
12-09-08, 01:14 PM
Haizzzz 1 cơ số những ng khác cũng bảo thủ k kém j ông đâu ;))
Nhưng bên cạnh đó cũng có số lượng lớn lại có tư tưởng quá cởi mở ;))
dân tỉnh lẻ
12-09-08, 08:01 PM
Tớ nghĩ rằng, hy sinh bản thân vì người khác cũng là một tấm gương đáng trân trọng mà chúng ta từ bé đến giờ gặp không ít những bài viết, những câu chuyện kể về nó. Tuy nhiên, khi đưa những câu chuyện đó vào chương trình giáo dục thì Bộ giáo dục đã hạn chế những chuyện có liên quan đến những vấn đề nhạy cảm đó nên xuyên suốt chương trình giáo dục mà chúng ta học đều là những tấm gương tiêu biểu, có lẽ tớ không phải kể tên.
Câu chuyện này có thể là một câu chuyện giả tưởng nhưng giá trị của nó tớ nghĩ vẫn là một bài học về những tấm gương cao cả về sự hy sinh bản thân vì người khác. Tuy nhiên, ở đây tác giả đã mạnh dạn đề cập đến một vấn đề mà khi đưa ra xã hội có lẽ mọi người đều ngại nói đến bởi nó có liên quan đến cái nghề xã hội phê phán. Chính bởi thế nó đã gặp phải những trở ngại mà trước hết là những trở ngại về tư tưởng.
Các bạn có nghĩ rằng đây cũng là một cách mà tác giả lên án những hành động dâm ô, tội lỗi đó mà đi đầu tội ác này là tên cục trưởng đồi bại về đạo đức. Y là đại diện cho cả một lớp người cậy có tiền, có quyền muốn dùng tay che trời, dùng những hành động dưới vỏ bọc tốt đẹp để che dấu những tội ác của y.
Còn cô giáo là đại diện cho những nạn nhân trong trò chơi của y, tuy nhiên, ở cô giáo lại toát lên những vẻ đẹp khác hẳn so với những kẻ kia, đó là tấm lòng sẵn sàng chấp nhận hy sinh vì người khác.
Còn về bài viết, tớ chỉ có một câu không bằng lòng là câu cuối cùng của tác giả, đó là khi nói về cô giáo Ân, tác giả dùng từ " cô gái bán dâm vĩ đại". Nghe hơi quá nhưng có thể do người dịch sang tiếng Việt thay đổi thì sao, tớ sẽ đi tìm bản tiếng Trung gốc của truyện để tìm hiểu thật rõ ràng về từ này.
Tớ cũng xin đưa ra một số wed, blog liên quan đến nhà văn Trương Hoài Cựu :
nhà văn lưu manh và cô giáo làm điếm ( có thật) - Blog của typn33333 tại YuMe (http://blog.timnhanh.com/typn33333/comment/35A6B0DF)
:: wWw.9XVN.Vn - Cộng Đồng Teen 9x Việt Nam :: (http://www.9xvn.vn/forum/f121/sa-tha-t-va-ca-gia-o-ba-n-da-m-n-tha-i-ha-7818/)
http://phim.top1.vn/tin-tuc-hot/11198-su-ve-cau-chuyen-co-giao-tre-n-thai-ha-ban-than-giup-hoc-sinh-ngheo-2.html
SỰ THẬT VỀ CÔ GÁI BÁN DÂM "ÂN THÁI HÀ" ĐANG HOT TRONG TUẦN - Bệnh Viện Tin Học (http://www.benhvientinhoc.com/dd/index.php?showtopic=59373)
....
Đa phần những trang wed hay blog này đều lên án hành động của của tác giả, vì không viết đúng sự thật về cái chết của cô giáo, tuy nhiên nhà văn có khẳng định một câu : "...người háo sắc chỉ thấy dục vọng, người có văn hoá chỉ thấy văn hoá..." có thể đó là những suy nghĩ của của tác giả khi viết bài này.
Những tranh luận của tớ trong topic diễn đàn không liên quan đến con người nhà văn. Tớ chỉ nhận xét về nội dung và hình tượng cô gái trong câu chuyện. Thanks.
vBulletin® v3.8.3, Copyright ©2000-2010, Jelsoft Enterprises Ltd.